Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016

Phụ nữ thường rất hay chăm chút cho sắc đẹp của mình. "Cái răng cái tóc là góc con người". Tóc mái là một trong những nét biểu hiện trên khuôn mặt của từng người. Với các kiểu tóc mái dài hay toc ngan sẽ làm cho bạn gợi cảm hơn

Kiểu tóc mái thưa

ái thưa thanh lịch trẻ trung là kieu toc dep với mái phong cách Hàn Quốc được nhiều chị em phụ nữ yêu thích trong vài năm gần đây.
Tóc mái thưa được cắt tỉa sole mềm mại cùng hai bên tóc mái nhẹ nhàng ôm gọn giúp gương mặt tròn thêm thanh thoát tự nhiên, quyến rũ và đặc biệt trẻ trung hơn bao giờ hết.

Kiểu tóc mái chẻ giữa

Tóc mái chẻ giữa là một biến tấu khác của kiểu tóc mái ngang được các mỹ nhân Hàn yêu thích và lăng xê liên tục.

Kiểu tóc mái chẻ giữa là kiểu tóc lý tưởng cho bạn gái có khuôn mặt tròn thêm xinh đẹp, quyến rũ năm 2015 này.

Kiểu tóc mái xéo ngố

4 kiểu tóc mái hàn quốc đẹp 2016 phù hợp với khuôn mặt tròn phần 7
Nếu bạn thích phong cách dịu dàng, nữ tính đầy cuốn hút thì hãy thử kiểu tóc má xéo ngố này nhé.
4 kiểu tóc mái hàn quốc đẹp 2016 phù hợp với khuôn mặt tròn phần 8
Với những đường cắt tỉa mềm mại giúp gương mặt tròn thêm xinh xắn, đáng yêu đấy.
4 kiểu tóc mái hàn quốc đẹp 2016 phù hợp với khuôn mặt tròn phần 9

Kiểu tóc mái ngang

4 kiểu tóc mái hàn quốc đẹp 2016 phù hợp với khuôn mặt tròn phần 10
Tóc mái ngang không những giúp bạn gái ăn gian tuổi tác rất hiệu mà còn rất phù hợp với khuôn mặt tròn.
4 kiểu tóc mái hàn quốc đẹp 2016 phù hợp với khuôn mặt tròn phần 11
Bạn gái sở hữu gương mặt tròn càng thêm trẻ trung và tươi tắn khi kết hợp tóc mái ngang cùng kiểu tóc xoăn bồng bềnh đấy.
4 kiểu tóc mái hàn quốc đẹp 2016 phù hợp với khuôn mặt tròn phần 12
Cùng tham khảo và tam su những kiểu tóc mái đẹp nhất phù hợp với khuôn mặt tròn năm 2016 trên đây và chọn cho mình một kiểu tóc mái đẹp hoàn hảo nhé.
Dưa góp đu đủ là một mon ngon, cách làm cũng rất đơn giản. Cùng tham khảo cách làm dưa góp đu đủ đơn giản dưới đây nhé.


Nguyên liệu làm dưa góp đu đủ:

Đu đủ xanh: 1 quả
Cà rốt: 1 củ
Dưa chuột: 1 quả
Tỏi, muối, đường, giấm, nước mắm

Các bước làm dưa góp đu đủ
Đu đủ nạo sạch vỏ ngâm nước cho ra hết nhựa. Sau đó thái lát đu đủ và ngâm lại 1 lần nữa cho sạch nhựa và dưa bằng nước lọc.
Gọt vỏ cà rốt rồi rửa sạch. Sau đó sắt sợi dài bằng ngón tay út. Dưa chuột cho vào ngâm nước muối pha loãng.
Cho đu đủ và cà rốt vào bát to rồi đảo đều lên. Khoảng 15 phút chắt bỏ phần nước, dưa chuột vớt ra dùng dao bỏ ruột và cắt thành từng sợi nhỏ như cà rốt.
Cho dấm đường, nước mắm, nước lọc theo tỉ lệ 1:1:1:1 vào nồi đun sôi. Tắt bếp, thả tỏi thái lát mỏng vào hỗn hợp rồi đợi nguội.
Hỗn hợp đu đủ, dưa chuột và cà rốt các bạn cho vào lọ thủy tinh và đổ hỗn hợp nước vào lọ. Sau 1 ngày là các bạn có thể thưởng thức món dưa góp đu đủ tuyệt ngon này rồi đấy.

Thứ Hai, 11 tháng 1, 2016

Sau khi hạnh phúc bị rạn nứt thì có lời thú tôi, nhưng điều đó thực sự không thể yêu thương nổi
Ngày hôm đó, chồng tôi về nhà, nhìn thấy tôi lơ mơ trong cơn sốt, anh đã hoảng hốt. Nhìn cách anh chăm sóc tôi, lo lắng cho tôi, trách mắng tôi sao ốm mà không gọi cho anh, rồi nhớ lại tin nhắn của người đàn bà kia nhắn cho anh, tôi không biết đâu là sự thật, đâu là dối trá.


Tôi ngồi dậy ăn cháo anh nấu, để anh rửa ráy lau người, đắp khăn lạnh cho tôi một cách ngoan ngoãn. Tôi chỉ trao đổi với anh vài điều cần thiết, tuyệt đối không đả đông gì đến điện thoại và tin nhắn. Rồi tôi lại nằm xuống ngủ li bì và những giấc mơ khủng khiếp cứ đeo theo tôi vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau tôi thức dậy, tỉnh táo và khỏe khoắn. Anh bảo anh đã đưa hai con đi học, tôi nghỉ thêm một ngày, anh cũng nghỉ ở nhà với tôi. Tôi nhìn anh, cũng không có gì lạ vì anh vẫn hay làm thế mỗi khi tôi ốm. Nhưng hôm nay, anh nhìn tôi và lảng tránh ánh mắt của tôi, dù tôi chẳng tỏ thái độ gì cả. Tôi biết chắc anh đã cầm điện thoại, đã biết tôi đọc được tin nhắn. Cuộc chiến đã bắt đâu rồi đây, cuộc chiến này sẽ không tiếng súng mà chỉ là những đòn cân não cả hai giành cho nhau. Tôi cần sức lực để chiến thắng trong cuộc chiến này, và anh, sẽ là một kẻ thất bại thảm hại cùng cô bồ của anh dưới chân tôi. Nghĩ thế nên tôi ngồi dậy, ăn sáng, uống thuốc, lau người chải lại tóc tai và bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. 

Anh vẫn hay giúp tôi việc nhà nhưng anh vốn vụng về nên giúp tôi bao nhiêu anh sẽ bày biện thêm bấy nhiêu. Tôi cũng ít cằn nhằn vì được anh giúp là tốt lắm rồi. Hôm nay cũng thế, tôi dậy và dọn đống bừa bãi ba bố con anh bầy ra hôm qua, lúc tôi ngủ mê mệt. Anh ngăn tôi và bảo cứ nghĩ cho khỏe, anh nhìn tôi xót xa thật lòng. Tôi ứa nước mắt, giá tôi không cầm máy điện thoại của anh và không đọc được cái tin nhắn đó, giá anh giải thích với tôi là ai nhắn nhầm vào máy anh, giá.... Nghĩ thế thôi, tôi lại nuốt nước mắt vào trong và làm công việc của mình một cách lặng lẽ. Tôi chỉ tỏ ra là mệt không muốn nói nhiều, nhưng tôi vẫn bàn với anh vài việc trong gia đình. Tôi thấy thái độ của anh vừa dè dặt, vừa như dò ý tôi, vừa như chờ đợi cơn thịnh nộ từ tôi, nhưng không, tôi tuyệt đối không nhắc nhở gì đến.

Anh sẽ phải sống trong tâm trạng này rất dài, rất lâu đấy, tôi hứa với anh.
Những ngày sau đó là những ngày địa ngục trần gian tôi phải trải qua, và chắc hẳn anh cũng thế.
Nếp sống gia đình vẫn diễn ra bình thường trong một không khí bất thường. Có trao đổi nhưng không có trò chuyện, không cãi vã giận hờn nhưng lặng im, ngột ngạt. Con bé thì không hiểu gì, con lớn cũng không biết chuyện gì xảy ra nhưng nhận ra không khí khác lạ trong gia đình nên cũng len lén, không còn dám đùa vui trong nhà như mọi ngày. Tôi xót xa cho con, anh cũng xót xa, nhưng cả hai tuyệt nhiên không nói gì về điều đó. Anh thì tôi không biết, còn tôi, rất muốn hét vào mặt anh, muốn cắn xé, cào cấu, chửi bới anh, muốn mọi chuyện tanh bành tan nát hết ra... mà không làm được. Cứ như có một bàn tay nào đó bóp lấy miệng tôi, ú a ú ớ mỗi khi định làm gì đó. Hình như nỗi đau bất ngờ làm cho tôi tê liệt hết mọi khả năng, tôi không biết đối mặt với nó thế nào, không biết bắt đầu từ đâu, không biết anh sẽ phản ứng ra sao... Và tôi sợ, sợ không còn có thể nói với anh được những lời tử tế, sợ anh thú nhận điều làm tôi đau hơn, sợ các con hoảng loạn trong cơn đau của mẹ... Thế là tôi chịu đựng, chịu đựng để suy nghĩ, để tìm giải pháp cho câu chuyện này.

Anh thì nhìn chung không có gì thay đổi, vẫn chu toàn trách nhiệm với gia đình, chỉ có thái độ với tôi là dò xét và chờ đợi hành động của tôi. Tôi nghĩ, việc chờ đợi này chắc hẳn cũng chẳng sung sướng gì, rồi đến một lúc nào đó không còn đủ kiên nhẫn, anh sẽ phải tự nói ra mọi điều và tự giải quyết mọi chuyện thôi. Trong thâm tâm, tôi vẫn chờ điều đó, có thể là tôi quá hèn không dám đối mặt, mà đặt gánh nặng này sang cho anh. Nhưng..., tôi đã nhầm.Đàn ông họ sẽ không bao giờ coi chuyện ngoai tinh là tội lỗi khi họ vẫn đầy đủ chu toàn với gia đình, họ không bị phát giác hay không ai dám phát giác họ thì họ vẫn ung dung tiếp tục. Anh cũng thế, anh nghĩ rằng tôi không nổi giận có lẽ vì tôi không có lí do gì nổi giận khi anh không hề sao nhãng trách nhiệm của anh, tôi chỉ nghi ngờ giận dỗi vài hôm rồi thôi. Thế nên một tuần sau đó, anh lại vui vẻ với tôi như thường, không còn có vẻ gì là dò xét hay chờ đợi hành động của tôi nữa. Điều này làm cho tôi gần như phát điên, đến mức đôi lúc tôi nghĩ đến chuyện giết chồng. Những lúc như vậy, tôi phải cắn chặt răng, bám vào bất cứ thứ gì có thể bám được để không ngã quỵ xuống. Anh sẽ phải trả giá, anh sẽ phải chịu đựng nỗi đau mà tôi đang chịu đựng này. Nhưng làm gì, làm thế nào đây? Tôi không biết, tôi hoàn toàn không biết.

Tôi bắt đầu lên mạng, search mấy chữ: "khi chồng ngoại tình", một loạt kết quả hiện ra, nhiều nhất vẫn là ở cái trang web này. Nghìn người nghìn hoàn cảnh, nghìn nỗi đau, nghìn cách xử lý khác nhau, nghìn kết quả ra khác nhau. Tôi hoang mang hơn với câu chuyện của chính mình, chẳng có đáp án nào, phương thức nào tôi có thể áp dụng được.

Tôi rơi vào trạng thái trầm cảm, ngơ ngẩn, các con sợ hãi không dám gần mẹ, chồng vẫn vui vẻ nhưng bắt đầu lẩn tránh, đi ngủ sớm hoặc sang phòng làm việc ôm máy tính. Tôi giật mình khi nhận ra điều đó, tôi thấy mình thật tệ, tại sao vì chồng mà làm các con khổ, các con có lỗi gì đâu, chồng một núi tội trên đầu thì vẫn nhơn nhơn thế kia??? Không thể như thế này được, tôi phải làm gì đó thôi. Cào cấu, chửi bới chồng, cạo trọc đầu bồ của chồng, hay nhỏ nhẹ, dịu dàng lôi kéo chồng về, cấch nào cũng được, tôi phải làm để thoát ra khỏi cái cảnh hiện giờ. Tôi nung nấu quyết tâm đó, và nghiêng về việc cào cấu chồng, cạo trọc đầu bồ chồng!

Quyết tâm như thế, nung nấu như thế, nhưng rồi tôi chẳng làm được gì khi nhìn các con. Tôi sợ một gia đình tan nát, các con không còn chỗ trú ẩn, mà với tôi, con cái là tất cả. Trong những ngày đau đớn đó, tôi vẫn cố chăm lo các con, vui đùa cùng các con để tránh cho các con nỗi sợ mà suốt một tuần trước tôi đã gây ra. Nhưng giờ bảo tôi nhẹ nhàng kéo chồng về tôi cũng không thể, chỉ nhìn thấy mặt chồng là máu trong đầu tôi lại bốc lên, tôi thậm chí không thể mở mồm nói được một câu có cảm xúc chứ đừng nói đến chuyện dịu dàng, nhẹ nhàng được. Càng ngày tôi càng thấy mù mịt hướng đi, điều này không thể, điều kia không thể... Tôi cảm thấy mình sắp nổ tung, và việc tôi nghĩ đến là phải bảo vệ bản thân mình để bảo vệ các con. 
Tôi gọi điện cho bà nội xuống với các cháu vài hôm để đi công tác, thực chất là thu xếp một chuyến đi nghỉ cho riêng mình. Tôi cần thời gian,cần không gian để có thể giải quyết mọi chuyện. Nếu còn ở nhà, nhìn vào chồng thì đầu óc tôi chỉ đặc kín giận giữ, nhìn các con tôi lại chùn bước... Không bao giờ tìm nổi lối đi. Và tôi đi, đến một vùng biển xa thành phố hàng nghìn km.

Đêm đầu tiên ở khách sạn một mình, sau chuyến bay mệt mỏi và nặng nề, tôi nằm cuộn trong chăn và bắt đầu nghĩ đến chuyện đã qua. Lúc này không hiểu sao tôi thấy nhớ chồng, nhớ con, nhớ những ngày gia đình êm âm và những tin nhắn tôi đọc được, tôi khóc. Lần đầu tiên sau cái ngày định mệnh đó tôi mới được khóc, tôi khóc nức nở đến mệt nhoài rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Tôi thức giấc lúc 12h trưa và cảm thấy người khỏe hẳn, một thứ năng lượng ở đâu đó đã vực tôi dậy. Thật kỳ lạ, sau chừng ấy sự chịu đựng mà tôi vẫn không bị suy sụp. Có lẽ ý thức về việc cần phải sống và bảo vệ các con làm cho tôi cố gắng ăn ngủ nhiều nhất đến mức có thể nên tôi vẫn giữ được sức.

Nằm chán trong phòng, tôi mò xuống sảnh. Lúc tôi ngồi chơ vơ ở đó thì chị lễ tân khách sạn lại bắt chuyện. Khách sạn mùa này khá vắng nên hai chị em có thể ngồi nói chuyện với nhau đủ thứ. Một lúc đã khá quen, chị lễ tân dè dặt hỏi tôi sao đi biển mùa này, sao đi một mình, sao không ra biên... Tôi nhìn chị, chị có vẻ hơi già để làm vi trí lễ tân khách sạn. Nhưng nhìn chị, cách chị nối chuyện, sao tôi cứ cảm thấy chị thật đáng tin. Bỗng nhiên tôi muốn kể hết với chị, một người xa lạ, câu chuyện mà tôi phải chịu đựng một mình bấy lâu nay. Bố mẹ tôi đã mất, các em còn bận gia đình, tôi đã không biết chia sẻ với ai, cứ âm thầm chịu đựng đến phát điên. Hôm nay bất kể thế nào, tôi cũng phải nói ra những gì tôi đang chịu để nhẹ lòng. Khi tôi kể xong, chị bảo: Em mới đọc mỗi hai tin nhắn và em bắt đầu căm giận chồng em, em không mảy may suy xét hoàn cảnh hiện tại, chồng em như thế nào, mối quan hệ của họ đến đâu và đang tiếp tục ra sao sau khi em biết, em có nên giữ người chồng này lại, hay bỏ quách nó đi... Em chỉ có một cơn giận, cơn giận ngút ngàn sẽ trừng phạt chồng che lấp hết mọi suy nghĩ của em. 
Nghe chị nói, tôi ngẩn ngơ. Ừ nhỉ, từ hôm đó đến giờ hai người kia tiếp tục ra sao? Chồng tôi định thế nào? Và liệu tôi còn muốn hay có khả năng giữ lại chồng hay không?

Nhìn vẻ mặt nghệt ra của tôi chị nói tiếp: Đau thì đã đau rồi, nhưng em đừng đau âm thầm như thế, nó sẽ giết chết bản thân em đấy. Em hãy cứ làm gì mà em cho là đúng nhất, giải tỏa được em nhất. Em chịu đựng chồng nó không biết thương, nó lại nghĩ em sợ nên chấp nhận cho chồng một dạ hai lòng. Việc của em bây giờ là suy xét lại bản thân mình còn muốn giữ chồng, muốn giữ gia đình hay không? Nếu li dị em có đủ khả năng nuôi con hay không? Li dị rồi em có hạnh phúc tiếp tục nữa hay không? Xác định được tư tưởng rồi thì em hãy hành động đi, quyết liệt vào, tha thứ cũng cần quyết liệt, li dị cũng cần quyết liệt, đừng lần chần rồi tự giết mình bằng khổ ải như thế. Mà đàn ông nó yêu đàn bà yếu đuối, mong manh, nhưng khi nó hết yêu rồi nó nhìn cảnh đó nó ngán ngẩm lắm. Đàn ông nó sợ nhất những người đàn bà bình thường thì mềm mỏng nhưng cứng rắn khi cần giải quyết vấn đề. Những người đàn bà như thế đàn ông luôn luôn muốn giữ cho các con của mình. Em ngẫm đi, đừng làm khổ mình nữa, khổ lây các con, chồng nó không khổ gì đâu, nó càng sướng khi em im lặng trước tội của nó. 
Tôi nghe chị nói, và bắt đầu bình tâm để nhìn lại. 

Đêm đó tôi bắt đầu sắp xếp lại các dữ kiện đã xảy ra. 

Tôi phân tích mình hận chồng là vì điều gì? Là vì mình yêu chồng trọn vẹn, tin chồng trọn vẹn, chồng cũng không hắt hủi mình, cũng yêu thương mình, hóa ra tất cả chỉ là giả dối! Thế mình còn tiếp tục yêu chồng, tha thứ cho chồng, để các con có một gia đình trọn vẹn hay không? Và quan trọng chồng mình và cô kia đến đâu, mình có thể kéo anh ấy về được nữa không? Tôi nghĩ là tôi còn yêu chồng, yêu bao nhiêu thì hận bấy nhiêu. Nhưng tiếp tục sống với chồng thì liệu tôi có đủ vị tha để cuộc sống trở lại hạnh phúc không? Và quan trọng, chồng tôi có từ bỏ được người đàn bà kia để trở về với mẹ con tôi không???

Để trả lời cho tất cả, tôi quyêt định tìm hiểu về người thứ ba và mối quan hệ của hai người.

Tôi trở về thành phố sau 2 ngày đi nghỉ với kế hoạch đã được vạch định trong đầu sau câu chuyện với chị lễ tân và một đêm suy nghĩ mọi vấn đề. Hình như tôi đã bình tâm hơn, nỗi đau đã được thay thế bởi sự tính toán thiệt hơn và các kế hoạch hành động.

Buổi tối đầu tiên trở về, sau khi dọn dẹp nhà cửa cơm nước cho chồng con xong, tôi hẹn chồng ra quán cafe để nói chuyện. Tôi nhận ra lúc tôi nói điều đó, mặt chồng tôi hơi biến sắc, chắc hẳn anh nghĩ đến cuộc luận tội của tôi đã bắt đầu. Tôi nói với chồng với một vẻ bình thản, như thể trao đổi một vấn đề gì đó liên quan đến con cái nhà cửa. Tôi đã hứa với mình là muốn chiến thắng, mọi lúc, mọi nơi, mọi hoàn cảnh tôi phải luôn luôn bình thản, tuyệt đối không để đối phương biết được cảm xúc của mình.

Hai vợ chồng chở nhau ra quán cafe, chồng tôi càng lúc càng thể hiện sự lúng túng trước tôi, nhìn thấy điều đó, chẳng hiểu sao tôi thấy hả hê và lòng dịu bớt sự căm hận với chồng. Tôi bắt đầu bằng câu hỏi:
- Anh có gì để nói với em không? 
Im lặng, cúi đầu.
- Em nghĩ anh nên nói ra mọi chuyện và cho em biết hướng giải quyết. Em nhường việc này cho anh vì em muốn mọi chuyện được giải quyết êm ấm. Đừng để đên lúc em lên tiếng thì tất cả sẽ tan nát đấy. 
Vẫn im lặng. Máu nóng trong tôi bắt đầu bốc lên, tôi uống vội cốc nước lọc trên bàn, vuốt ngực để trấn an, mọi hành động tôi cố gắng để chồng không nhận ra.
- Nếu anh không có gì để nói, chúng ta có thể về, ngày mai em sẽ đưa phương án giải quyết việc này với anh. Thật tiếc là anh đã bỏ mất một cơ hội làm người biết lỗi.
Tôi cầm túi đứng dậy, chồng tôi lao theo chụp lấy tay tôi, gương mặt đầy đau đớn và cầu cứu. Tôi gần như mất sinh lực sau rất nhiều sự cố gắng bình thản, đặt người xuống ghế mà trong lòng thất sắp buông hết mọi thứ rồi. Chồng tôi đấy, đau đớn như thế hẳn phải yêu cô ta lắm mới đau khổ như thế khi bị vợ biết được. Nếu chỉ là chơi bời hoa lá, thì khi bị phát hiện anh chỉ cần nói vài câu thường tình: cô ta chẳng là gì cả, chỉ là lúc yếu lòng của anh, em và các con mới là tất cả, bla bla. Tôi vẫn nghe những người chồng ngoại tình nói như thế với người vợ trên wtt này như thế. Nhưng không, anh đau đớn và tuyệt vọng, chắc hẳn anh đang đứng trước sự lựa chọn tàn khốc, tôi và các con ngang bằng với cô ta.

- Em muốn anh như thế nào? Anh phải làm gì? 
- Em muốn anh không bao giờ gây ra những chuyện này, nhưng đó chỉ là ảo tưởng. Điều em muốn anh không thực hiện được, thì anh hãy thực hiện điều anh mong muốn xem em có chấp nhận được không, thế thôi.  
- Em còn tin anh không? 
- Hiện giờ thì không, nhưng tùy thuộc vào thái độ của anh vào những ngày tiếp theo. 
- Thế bây giờ anh nói em đâu có tin. 
- Bây giờ em chưa tin, nhưng em sẽ kiểm chứng vào thời gian tới. Anh cứ nói đi, sự thật hay giả dối là tùy anh, em không ép được. Nhưng để em tin, anh biết nên nói thế nào rồi đấy. 
- Anh mong em coi những chuyện đã qua là một sự cố, anh sẽ trở về bên mẹ con em, anh không muốn mất em và các con. Hãy vì các con để tha thứ cho anh nhé. 
- Thế còn cô ta? 
- Cô ấy biết phải làm gì. Cô ấy không phải là người xấu, chỉ là người yếu đuối. Em hãy tha thứ cho cô ấy được không? 
- Anh có muốn nói lại mọi chuyện bắt đầu như thế nào cho em biết được không? Tại sao anh lại có thể phản bội em? Cô ta hấp dẫn đến mức nào mà anh có thể quên đi em và các con nhanh chóng như thế? 
- Anh không muốn nhắc lại nữa. Đó là lỗi của anh, anh biết thế nên đã cố gắng bù đắp cho em và các con lúc nào có thể. Em cũng thừa nhận là anh không hề sao nhãng trách nhiêm với gia đình chứ? Anh có quên em và các con đâu mà em nói thế! 
- Dù thế nào anh cũng không muốn kể hết mọi chuyện cho em sao? Nếu anh không muốn kể, em sẽ gặp cô ta để được biết sự thật, anh chọn đi. 
- Anh xin em, cô ấy đã trả giá đủ rồi, em hãy tha thứ cho cô ấy. Và nữa, đừng bắt anh kể về những điều mà em nghe sẽ đau lòng. Nếu tha thứ cho anh, em quên đi chuyện đó được không? Nếu em biết, liệu có giải quyết được gì không hay là đau hơn??? Xin em đấy. 

Có ai biết được lúc đó tôi đau như thế nào không? Như có bàn tay nào đó bóp chặt lấy trái tim tôi, vò xé, cào cấu... Mặt tôi xanh xám đến mức chồng tôi hoảng hốt chạy sang đỡ tôi. Tôi gạt tay anh ra và nói:
- Em mong anh nhìn vào các con để biết mình phải làm gì. Còn với em, nếu anh cảm thấy sống cạnh em chỉ vì nghĩa thì anh không nên cố làm gì. Cuộc đời rất ngắn, em không muốn hoang phí cuộc đời em bên cạnh một kẻ không yêu em. Em vẫn chưa chấp nhận cách giải quyết của anh hôm nay, nhưng tạm thời chúng ta dừng tại đây. Em sẽ xem xét vấn đề trong thời gian tới, mong anh cư xử cho đúng tình đúng nghĩa. 
- Em tha thứ cho anh chứ? 
- Hiện giờ thì chưa. Em thỏa thuận thêm, với các con và bố mẹ anh, các em gái em, chúng ta tạm thời không để chuyện này được lộ ra. Em nói tạm thời thôi nhé, cho đến lúc em có quyết định mới. Mong anh suy nghĩ cho thấu đáo. Chúng ta về thôi.
Tôi biết tính chồng tôi, khi anh không muốn nói, khi anh muốn bảo vệ cô ta, thì tôi đừng phí sức yêu cầu anh làm gì. Tôi chấp nhận một sự thât, anh yêu cô ta thật lòng, không phải là yếu lòng, là chơi bời, là muốn cơi nới... Tôi sẽ nghĩ tiếp theo có nên giữ một các xác không hồn bên cạnh hay không? Nếu tôi quên đi, thì chắc anh cũng vẫn là người chồng người cha tốt, nhưng liệu tôi có quên được không khi tôi đã không còn tình yêu của anh nữa???
Tôi đã biết được thái độ của anh, tình cảm của anh thì tôi cũng biết, tôi sẽ không cố gắng níu giữ làm gì một người đàn ông không còn yêu mình. Tôi sẵn sàng chịu mọi khổ cực để chăm sóc anh nếu anh bệnh tật, tôi sẵn sàng từ bỏ những sở thích cá nhân vì anh, tôi sẵn sàng đồng cam cộng khổ với anh trong mọi hoàn cảnh... chỉ với một điều kiện anh còn yêu tôi. Còn bây giờ, anh khỏe mạnh, anh kiếm ra tiền, anh tôn trọng và chấp nhận mọi điều tôi làm... nhưng anh không còn yêu tôi nữa, thì tất cả đã trở thành vô nghĩa với tôi. Tôi buông tay thôi, tôi chẳng thể làm được gì nữa. Nhưng... mai này tôi sẽ vĩnh viễn không nhìn thấy cảnh ba bố con đùa nhau, dạy nhau học tiếng Anh, quanh quẩn bên tôi lúc tôi nấu nướng, bày biện mọi thứ ra nhà để rồi tôi vừa đi dọn dẹp vừa mắng, tôi cũng không còn đươc gọi anh lúc tôi buồn bực, cáu giận hay gặp một vấn đề gì đấy trong cuộc sống, đôi lúc gọi chỉ để nghe tiếng anh, nghe anh ủi và tôi yên lòng... Sao mọi chuyện lại ra thế này, tôi có gây thù chuốc oán với ai đâu, có làm gì tội lỗi đâu, có ghê gớm hành hạ chồng con đâu, sao ông trời lại bắt tôi chịu cảnh này???
Xem thêm: tập 1 chân dung hạnh phúc
 Vô tình đọc được những dòng tam su này của chị trên diễn đàn WTT. Lội ngược hang trăm trang diễn đàn, vừa đọc những dòng chị viết ngắt quãng, vừa đọc những bình luận chia sẻ của mọi người. Tôi đã gần như không thể ngừng đọc một giây phút nào, như muốn đi đến tận cùng nỗi đau của người phụ nữ này. Và tôi đã lưu những trang viết đó lại, sắp xếp thành từng đoạn rõ rang để post lên đây cho mọi người cùng đọc, cùng cảm nhận một câu chuyện buồn mà tiếc thay lại đang trở nên phổ biến đến đáng sợ trong xã hội ngày nay, mà như chị ấy nói: Chuyện ở đâu cũng có.

Hai vợ chồng gần như đều là mối tình đầu của nhau. Nói gần như vì chồng trước khi lấy vợ đã tương tư một cô gái xinh đẹp nhưng không được đáp lại, vợ trước khi lấy chồng, lúc đang yêu chồng đã có cảm tình với một người khác và phân vân việc lựa chọn hai người đàn ông đó. Cuối cùng thì có lẽ ông trời đã sắp đặt, vợ chồng là vợ chồng của nhau đến bây giờ.
Lấy nhau rồi hai vợ chồng vẫn hai nơi, vợ sinh 2 con gái và sống cách xa nơi chồng công tác 80km. Hàng tuần chồng về với vợ con vào ngày cuối tuần.  Rồi mẹ vợ mắc bệnh hiểm nghèo, chồng đưa mẹ lên chữa bệnh, đưa luôn cả vợ lên thành phố làm việc. Gia đình nhà vợ có chút thế lực, xin được cho vợ vào một công ty nhà nước với mức thu nhập kha khá. Mẹ vợ mua nhà, hai vợ chồng sống cùng mẹ để chăm sóc mẹ. Sau vợ còn hai em gái nhưng đều lấy chồng ở nhà chồng nên trách nhiệm chăm sóc mẹ thành trách nhiệm chính của hai vợ chồng. Mẹ mất, trước đó mẹ đã dặn nhà cửa chia đều cho ba chị em. Chồng đã thật lực kiếm tiền để trả 2/3 giá trị căn nhà cho hai em, căn nhà đã thành chủ sở hữu của hai vợ chồng sau ngày mẹ mất 2 năm.

Cuộc sống giản dị, hai vợ chồng hai đứa con, vợ viên chức nhà nước, chồng làm cho công ty nước ngoài, thu nhập đủ sống và có chút chút tích lũy. Vợ nghĩ nếu không có thiên tai, dịch họa xảy ra tại nơi vợ chồng sống thì có lẽ cuộc sống cứ như thế trôi đi cho đến ngày con khôn lớn, dựng vợ gả chồng cho chúng, hai vợ chồng lại lọ mọ đi nuôi cháu... Và chắc hẳn, hàng triệu người vợ vẫn nghĩ thế khi sống trong một gia đình bình dị, đơn giản... Nhưng họ quên mất, thiên tai, dịch họa thì ít xảy ra ở cái thành phố này, nhưng vấn nạn ngoai tinh có lẽ xảy ra nhiều nhất ở đây. Buồn không?!

Vợ không xinh đẹp mà là ưa nhìn, sau khi sinh trở nên mũm mĩm chứ không béo. Vợ giản dị, tóc suông, váy áo đẹp đơn giản chứ không cá tính. Nhìn vợ, người ta cảm nhận được cảm giác yên ổn, bình lặng.

Chồng không đẹp trai, chỉ là kiểu người vừa phải, nam tính. Chồng ăn mặc lịch sự, gọn gàng, chỉn chu, đi xe bình thường, chồng sẽ lẫn vào đám đông hàng nghìn con người đang nhấp nhô trên đường với chiếc mũ bảo hiểm ngự trên đầu.
Chồng cùng chia sẻ với vợ công việc gia đinh như đón con, dạy con học, tắm rửa cho con..., vợ lo việc nội trợ nấu nướng. Thỉnh thoảng hai vợ chồng cãi nhau vì bất đồng quan điểm sống nho nhỏ, vợ không để ý lắm. Mãi sau này vợ nhận ra, thực ra bất đồng đấy không hề nhỏ mặc dù nghe qua thì nhỏ, nhưng đó là quan điểm sống của mỗi người. Sau những bất đồng đó, chồng rút vào thế giới của chồng, với âm nhạc, với máy móc, với diễn đàn, mạng ảo, bạn bè... Vợ và con chỉ nhận lại phần bề nổi trên tảng băng đời sống của chồng mà thôi, thật tiếc.

Một ngày, chồng quên điện thoại ở nhà. Vợ chồng không có thói quen lục lọi điện thoại của nhau, chỉ lúc nào cần thiết thì mượn của nhau vào việc gì đấy rồi trả. Lần này chồng quên máy trong nhà tắm, gọi về cho vợ cất giùm. Lúc vợ đi cất thì thấy có hai tin nhắn và 8 cuộc gọi nhỡ. Vợ nghĩ là cần phải xem để báo cho chồng biết, nhỡ đâu có cuộc điện thoại nào quan trọng với chồng vì thời điểm này chồng đang gặp khó khăn trong công việc và có kế hoạch chuyển việc. Tính cẩn thận của vợ đã đưa cuộc đời vợ sang một bước ngoặt lớn, đau đớn không có điểm dừng.

8 cuộc gọi nhỡ và 2 tin nhắn đều từ một số máy không có tên trong danh bạ. Tin nhắn thứ nhất: Em quên máy điện thoại ở nhà nhé, có gì online nói chuyện. YOURS. Tin nhắn thứ 2:Anh ơi, sao em gọi mãi không nghe, em quên máy ở nhà, em nhắn tin cho anh bằng máy chị H. Giờ em không online được vì em đi khách hàng cả ngày, có gì gửi mail cho em nhé. YOURS. 

Cả hai tin nhắn đều có từ: YOURS ở cuối câu. Vợ choáng váng, rơi bịch người xuống nền nhà, vô cảm. Vợ nhìn lại điện thoại, ghi lại số đã nhắn tin và gọi dù biết rằng chủ nhân chiếc điện thoại và tin nhắn chẳng liên quan gì đến nhau. Vợ không khóc, không đau, không buồn... Vợ rơi vào trạng thái hoang mang, không tin bất cứ sự vật nào hiện lên trước mắt mình đến mức vợ cầm một chiếc cốc lên rồi ném nó vỡ tan xuống nhà để tin là vợ đã cầm đúng chiếc cốc trên tay.

Vợ không biết làm gì tiếp theo, chỉ nhớ gọi điện đến công ty xin nghỉ một ngày... Cố gắng lắm vợ mới vào giường để nằm, trùm chăn kín cả đầu và nhận ra mình ngây ngấy sốt. Chỉ nhớ đến đó và vợ thiếp đi trong giấc ngủ đầy mộng mị lúc nào không hay, cho đến lúc chồng về nhà và đánh thức vợ dậy.

Đó là ngày bắt đầu cuộc sống không còn bình lặng của tôi, những ngày đau đơn đến mức tôi cứ ngỡ như tôi là nhân vật của một bộ phim tâm lý tình cảm nào đó trên truyền hình. 

- Chồng tôi, một người đàn ông điềm đạm, bình dị, yêu thương con cái, có trách nhiệm với gia đình, có hiếu với hai bên bố mẹ, yêu thương các em vợ như anh em ruột...
- Chồng tôi không cờ bạc, rượu chè, có hút thuốc một chút, không đàn đúm bạn bè thâu đêm suốt sáng, thời gian rảnh rỗi anh dành cho sách báo, âm nhạc hay là những chiếc máy tính hỏng...
- Chồng tôi chưa một lần phàn nàn việc tôi sinh hai con gái, chồng tôi yêu con nâng niu như đó tất cả những gì quý báu nhất đời anh.
- Chồng tôi là người không ham muốn tình dục nhiều, hai vợ chồng sau khi sinh bé thứ hai mỗi tháng 1-2 lần, vừa đủ chứ không cuồng nhiệt...
- Và chồng tôi ngoại tình với một phụ nữ xinh xắn, li dị chồng, có một con trai. Đó là môt mối tình cuồng si, gấp gáp và tranh thủ từng phút từng giây. Tôi đau khổ vì biết quá nhiều về mối tình đó, giá tôi ngốc nghếch gào thét lên ngay khi đọc tin nhắn của họ thì có lẽ tôi sẽ có lại cuộc sống bình lặng như xưa, dù đó là cuộc sống giả dối. Rồi tôi cứ tự hỏi: sự đau đớn khi biết được tận cùng sự thật và sống bình lặng hạnh phúc trong giả dối triền miên thì cái nào đáng hơn?

Đến giờ tôi vẫn không trả lời được.

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016

Tết đến rồi cùng nhau nói những loi chuc tet hay nhất giành tặng cho người mà bạn yêu thương 
Năm mới đến rồi một năm qua thật đặc biệt với anh và cả em nữa. Năm mới đến thế là anh lại được nối dài năm tháng được yêu thương chăm sóc em. Anh chúc em tràn đầy hạnh phúc ngọt ngào hãy gìn giữ và nuôi dưỡng tình yêu của chúng mình em nhé.
- Mỗi ngày, khi Chúa mở cánh cửa thiên đường, Ngài nhìn anh và hỏi: “Điều ước hôm nay của con là gì?”. Anh trả lời: “ Xin Người hãy bảo vệ người đang đọc tin nhắn này suốt năm mới đến và suốt cuộc đời này".
những lời chúc tết 2016 hay dành tặng người yêu
- Em à! một năm đã qua, chúng ta đã vượt qua nhiều trở ngại, năm qua anh đã làm em buồn nhiều rồi anh xin lỗi và dù thế nào anh cũng cám ơn em đã luôn bên anh và tin tưởng anh. Cầu chúc em yêu của anh năm mới bình an và anh sẽ chăm sóc em nhiều hơn và chúng ta luôn bên nhau em nhé!
- Em yêu em có biết không năm qua là năm hạnh phúc nhất với anh vì anh đã có người mình yêu. Cho dù năm mới này hay là năm mới tiếp theo, em hãy để anh được yêu và bên em nhé. Cám ơn em vì đã yêu anh.
- Năm mới, anh chỉ chúc em được nhiều sức khỏe thôi. Còn về hạnh phúc và niềm vui, anh mong rằng chính mình sẽ là người mang những điều đó đến với em. Yêu em nhiều.

Hướng dẫn cách nấu thịt đông

. Nguyên liệu nấu thịt đông

- Thịt chân giò: 1kg;
- Mộc nhĩ: 30gr;
- Nấm hương: 20gr;
- Hành khô: 1 củ nhỏ;
- Hạt tiêu.
cách làm
Bước 1:
Bước đầu tiên, bạn cần làm sạch nguyên liệu chuẩn bị nấu. Bạn bắt đầu tiến hành cạo sạch lông của bì heo, rửa chân giò và thái thành những miếng vừa ăn. Hành khô sau khi được bóc vỏ thì băm thành những miếng nhỏ. Các loại nấm hương và mộc nhĩ bạn cho ngâm nước cho nở ra rồi mới thái thành sợi.

Cách nấu thịt kho đông ngon cho những ngày Tết


Bước 2:
Bước tiếp theo là ướp thịt với gia vị. Bạn đem lượng thịt chân giò vừa thái và bì heo cho vào tô rồi trộn với khoảng 1/3 lượng hành khô vừa mới băm nhỏ. Sau đó bạn cho thêm chút mắm, hạt nêm và có thể thêm gia vị cho ngon. Cuối cùng, để món thịt trong tô khoảng 20 – 30 phút để nó bắt đầu ngấm gia vị.

Cách nấu thịt kho đông ngon cho những ngày Tết

Bước 3:
Sau khi món thịt đã ngấm gia vị, bạn tiến hành lấy tiếp 1/3 lượng hành vừa băm lúc nãy để phi với dầu ăn. Tiếp đến, bạn đổ tô thịt vừa ướp vào trong chảo đã phi dầu để xào và tiến hành đảo đến khi thấy thịt bắt đầu săn lại. Đến lúc này, bạn đổ nước vào cho ngập thịt rồi tiến hành đun trong vòng 30 – 40 phút. Trong quá trình đó, bạn nhớ để ý vớt bọt ra.

Cách nấu thịt kho đông ngon cho những ngày Tết

Bước 4:
Trong quá trình đợi thịt nhừ thì bạn tiến hành lấy 1/3 lượng hành khô còn lại phi với dầu ăn. Cho mộc nhĩ và nấm hương vào và xào săn cùng với gia vị.
Bước 5:
Khi thịt đã nhừ, cho lượng mộc nhĩ và nấm hương vừa mới xào vào đun thêm khoảng 4 – 5 phút nữa thì tắt bếp. Sau đó, bạn rắc hạt tiêu và đảo đều. Đến lúc này, món ăn coi như đã hoàn thành phần chế biến.
Bước 6:
Món ăn này không bắt buộc bạn phải ăn ngay vì nó có thể bảo quản được. Bạn đợi cho thịt nguội rồi vớt ra bát, cho vào ngăn mát tủ lạnh để bảo quản ăn dần.



Thịt sau khi để tủ lạnh sẽ đông lại ăn rất ngon
Thịt sau khi để tủ lạnh sẽ đông lại ăn rất ngon

Món ngon thịt đông này có thể kết hợp ăn với cơm nóng hoặc dưa chua đều được. Với việc giữ trong tủ lạnh, bạn có thể lấy món ăn ra bất cứ lúc nào để dùng trong bữa cơm gia đình hoặc đãi khách đến nhà chơi Tết. Chúc bạn sẽ có được món thịt đông ngon miệng cho bữa ăn bên gia đình những ngày Tết sum vầy!
mon ngon - món chân gà gói ngũ vị hương thôi là bạn đã làm món chân gà nướng có mùi thơm khác biệt và hấp dẫn vô cùng đấy!
cách làm chân gà nướng ngũ vị
Nguyên liệu:
10 chân gà ta, làm sạch
- 1 gói ngũ vị hương
- Hành, tỏi giã nhuyễn, lấy nước cốt
- Mật ong, dầu ăn
- Muối, đường, nước mắm Chân gà nướng ngũ vị chắc chắn sẽ khiến cho bữa cơm gia đình bạn thêm hấp dẫn, nhất là trong thời tiết lạnh lẽo như thế này
Cách làm:
Bước 1: Làm sạch chân gà, sau đó bạn cho chân gà vào nồi, hấp khoảng 10 phút, lấy ra. Với cách làm này sẽ giúp cho chân gà lúc nướng sẽ không bị khô.
Bước 2: Ướp chân gà với gia vị gồm: ngũ vị hương, muối, đường, nước mắm, dầu ăn, mật ong, nước cốt hành, tỏi, để khoảng 5 giờ, trở đều chân gà cho ngấm gia vị.
chân gà nướng ngũ vị
Bước 3: Cho vào vỉ nướng, thỉnh thoảng, dùng cọ phết gia vị lên chân gà. Nướng cho đến khi chân gà chín vàng, có mùi thơm.
Món chân gà nướng ngũ vị dùng kèm với muối tiêu chanh thì ngon nhất đấy nhé!

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2016

Năm con tôi được 4 tuổi thì bỗng dưng chồng trở chứng mèo mả gà đồng. Tôi nói đến sùi bọt mép mà anh vẫn chứng nào tật đó. Tôi bất lực một hai đòi ly hôn. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, ly hôn lúc này thì ngu quá.
Chia tay xong, trong khi tôi mang án một chồng, vừa bị nuôi con lại phải chịu đau khổ thì chồng và nhân tình lại có cơ hội tới với nhau tha hồ hú hí. Vì thế, tôi chết thì họ cũng đừng hòng yên ổn. Có ly hôn hay không, tôi vẫn phải ở giữa mà phá đám 2 người ấy.
Tôi âm thầm truy ra số nhà, cơ quan và tất tật các số liên lạc của bồ của chồng. Tôi sẵn sàng đến gặp trực tiếp mà đập bàn quát vào mặt nó. Nhưng làm thế chẳng khác nào tự đóng vai ác một cách lộ liễu để bọn họ yêu thương nhau hơn. Tôi đau đớn tâm can thì con bé đó phải sống dở chết dở cho đáng đời tội giật chồng.
Tôi đến bưu điện đăng ký dịch vụ gửi quà với tên giả. Thế là hàng ngày mỗi bông hoa hồng đỏ thắm được gửi đến địa chỉ của con bé đó và kí tên là đàn ông. Thỉnh thoảng hứng chí lên tôi còn đính vào đó vài cái card mùi mẫn “Cảm ơn em vì tối hôm qua”, “hạnh phúc khi có em”...
Mục đích của tôi là để chồng ghen tuông và lầm tưởng con bé đấy lăng nhăng. Có lần tôi còn gửi đến một hộp quà to, trong đó bỏ một sextoy kèm lời dặn “dùng tạm đợi anh về nhé”. Tuy không chứng kiến được nhưng tôi đoán bồ của chồng đã phải xanh mặt và bị xì xầm bán tán như thế nào tại cơ quan.
Tôi có quen một chị bạn làm cùng chỗ với bồ của chồng. Chị ấy không biết chồng tôi và nó cặp nhau. Tôi dựng một câu chuyện giả vờ là có người này ở công ty kia bắt gặp con bé ấy chơi bời trác táng, ra vào nhà nghỉ và bệnh viện phụ sản như đi chợ. Là phụ nữ tôi còn lạ gì chuyện tam sao thất bản và nói xấu người khác. Tiếng xấu về bồ của chồng cứ thế mà râm ran.
Vô tình cô bạn bảo hôm ấy cả cơ quan đi tăng 2 ở bar. Thế là tôi vội vàng phi đến sắp xếp. Lát sau bồ của chồng vừa ngồi xuống thì một tiếp viên cầm chai rượu chạy ra bảo: “Lâu nay sao không thấy chị đến? Anh hai bảo biếu chị và các bạn để thưởng thức. Xong việc anh đợi chị ở tầng trên”, rồi giả vờ đưa vào tay con bé ấy mấy cái bao cao su.
Tất nhiên tôi là người đứng sau trả tiền chai rượu đấy. Tốn tiền nhưng kết quả rất xứng đáng. Nghe bạn tôi kể là tối ấy con bé xanh mặt chối đây đẩy là anh tiếp viên đã nhầm người. Nhưng sau khi nghe anh ta đọc ra tên tuổi vanh vách thì bắt đầu khóc lóc thanh minh.
Nhưng chắc chắn không ai tin những lời bồ của chồng tôi nói nữa. Tôi nói thật, cảm giác bị hiểu nhầm nhân phẩm như con bé ấy đang chịu đựng chẳng là gì so với nỗi đau bị người đàn ông của tôi phản bội. Nó bị thế là xứng đáng.
Còn về phần chồng, tôi cũng không để anh yên thân. Có những chiều đi làm về chưa kịp cơm nướ, tôi thấy anh đã vội vàng lao vào nhà tắm sửa soạn “đi tiếp khách công ty”. Tôi biết thừa là viện cớ để đi nhà nghỉ với con bé đó. Giận run người nhưng tôi vẫn bình tĩnh đi chuẩn bị áo quần cho chồng. Tôi lén rắc vào đáy quần lót một ít ớt bột.
Do đang vội nên chồng tôi mặc vào chưa có cảm giác. Tối về nhà thấy anh buồn và nhấp nhổm không yên. Rồi chồng còn vờ hỏi hình như áo quần em giặt không sạch, anh thấy xon xót. Tôi giả nai bảo mẹ con em chả thấy gì.
Lúc tôi đòi quan hệ vợ chồng thì anh giật mình từ chối. Rồi chồng thú nhận rằng, chẳng làm gì mà sao vùng tam giác mật tự dưng sưng phù. Tôi hả hê không thương xót vì đằng nào cái ấy cũng không còn thuộc về tôi nữa.
Tôi làm thế vài lần cũng chẳng bị chồng nghi ngờ và phát hiện. Nhưng dẫu có phát hiện đi nữa thì tôi cũng chẳng sợ. Thử hỏi, ai là người có lỗi trước?
Những lúc chồng hẹn bồ đi chơi tôi đều theo dõi. Họ vào quán cà phê là tôi giả vờ lảng vảng đứng ngoài lựa cơ hội lúc thì đâm thủng lốp xe, lúc thì bẻ gương. Hôm nào đi rình rập bọn họ tôi cũng có trò vui để xem. Thích nhất là bộ mặt hớt hải và vẻ ủ rũ của con bé kia vì hẹn hò không suôn sẻ.
Lần trả thù đại thắng nhất là lần tôi mang theo chìa khóa xe máy sơ cua của chồng, còn con bé ấy lại hớ hênh để túi xách trong cốp xe. Thế là tôi mở khoắng sạch, tiền tôi bỏ vào túi, giấy tờ tôi vứt xuống sông cho hả giận.
Tôi cứ phá bĩnh 2 người như vậy cho đến khi chồng tôi và con bé ấy kéo dài được 7 tháng thì tan. Lý do vì trong khoảng thời gian hẹn hò, họ thường gặp chuyện xui xẻo không ngờ. Còn chồng lại không bị tôi cấm đoán nên chơi một thời gian thì cảm thấy chán.
Không tự kiêu nhưng tôi tự nhận mình là cao thủ khi đánh ghen tới mức như thế mà chồng không hề hay biết. Mỗi biểu hiện tôi thể hiện ra bên ngoài rất thận trọng. Có nói thẳng chắc anh cũng không tin tôi đã hạ nhục cô bồ nhỏ của anh như thế nào.
Vì thế, các phụ nữ có chồng ngoai tinh đừng phải lép vế chồng và bồ của chồng. Có thù cứ trả, đừng lăn tăn mệt lòng. Cũng đừng áy náy gì hết. Đó đều là cái giá phải trả cho kẻ phản bội, chị em ta chỉ thay trời hành đạo thôi.
Ai muốn đánh ghen thì cứ liên hệ với tôi, tôi làm quân sư miễn phí cho nhé.

Cứ tưởng vợ xấu thì không cần phải giữ, nào ngờ!...